Home » Bình Luận, Featured, Featured @ en

Phố Núi: GIỐNG MÀ KHÔNG GIỐNG

15 September 2019 73 views No Comment


Thủ đô Seoul của Nam Hàn năm 1960.


Đường Rue Catina ở trung tâm Sài Gòn. Hình chụp ngày 26/7/1960 (nguồn RFA)

 

  • PHỐ NÚI

Nói về nhan sắc: Một trong Ngũ Đại Mỹ Nhân của Trung Hoa xưa là Tây Thi được Ngũ Tử Tư phê là: Dáng đi như mệnh phụ mà giọng nói như nô tì. Khóc cũng đẹp, cười cũng đẹp. Trinh dâm khó phân.
Có một em làng bên tên là Đông Thi- hỏng biết thiệt hôn-nghe sự việc nên bắt chước khóc cười như em Tây, nào ngờ xấu thấy mẹ.

Nói về nhân cách: Hai nhân vật vốn là bạn học, đó là Ngô Thời Nhiệm và Đặng Trần Thường của thời Hậu Lê và Tây Sơn được nhiều người nhắc đến. Họ Ngô là danh sĩ của danh gia vọng tộc Ngô Thời Sĩ, có tài năng được Quang Trung vời ra làm quan, giữ đến chức Lại Bộ Thượng Thư. Họ Đặng sở học kém hơn, thi rớt, nhưng luôn ganh tị, dẫu vậy vẫn đến xin bạn cũ tiến cử với thái độ khám núm làm họ Ngô khinh thường. Trần Thường hận, bỏ vào Nam theo Gia Long, lên đến chức Binh Bộ Thượng Thư. Khi nhà Nguyễn Gia Long thống nhất sơn Hà, những sĩ phu phía Bắc từng hợp tác với nhà Tây Sơn bị điệu ra Văn Miếu đánh đòn (giống “sĩ phu” Việt Nam Cộng Hoà đi cải tạo quá!). Khi hai họ Ngô-Đặng gặp lại nhau, Trần Thường “ngồi chiếu trên” phán:
“Ai công hầu, ai Khanh tướng, trong trần ai, ai dễ biết ai?”

Thế mới có câu đáp của Thời Nhiệm:
“Thế chiến quốc, thế Xuân Thu, gặp thời thế, thếthời phải thế!”.

Thường trả thù bằng roi tẩm thuốc độc. Nhiệm chết vì đòn thù nầy.

Nói về ganh tị: Lại thêm hai người thời xưa: Tôn Tẩn và Bàng Quyên. Theo truyền thuyết, cả hai đều là học trò của Quỷ Cốc Tiên Sinh. Nói nhiều cũng bằng thừa. Tôn Tẩn giỏi hơn Bàng Quyên. Vì ganh tị tài năng với bạn mình, Bàng Quyên tìm cách hãm hại Tôn Tẩn. Họ Tôn phải giả điên mới thoát nạn. Núp trong bóng tối, họ Tôn lập kế diệt họ Bàng.

Ôi cuộc đời. Những tưởng người cùng thời, so bề tài sắc, so bề tài năng, so bề thời vận, hy vọng có cái gì giống nhau, vậy mà cũng khác nhau. Rõ ràng, do cái suy nghĩ, cái tâm tư, cái khí chất, cái hoàn cảnh mà hậu quả trở thành cái không giống nhau.

Là người đứng đầu đất nước, ở tầm vóc cao nhất, ông muốn phán gì cũng được, ông muốn làm gì cũng được, miễn là điều ông phán, điều ông làm phải làm cho xong, phải đạt cho được cái mà ông muốn người ta thấy. Nhưng khi làm không nên thân thì ông lại không muốn sửa vì ông không muốn nhận mình sai. Mà càng sửa thì lại càng hư. Thật ra ông không có khả năng, vả lại cái mà ông muốn làm thì vốn là cái không thể làm được, nhiều người thấy được cái hệ quả tệ hại đó đã đề nghị ông dừng lại hoặc hủy bỏ mà ông không thèm nghe. Thế mới chết.

Rốt lại, khi thất bại thì ông đổ thừa cho cái Đảng thổ tả của ông. “Đây” hoặc “đó” là chủ trương lớn của Đảng và đã được biểu quyết rồi.

Thưa Ông! Không xong thì dẹp mẹ cái Đảng đó đi. Mấy ông bước xuống cho cái đám người khác lên thay để có thể áp dụng phương thức khác hay hơn cho dân tui nhờ! Được hôn, mấy cha ?

Nói về Việt Nam hiện nay, một cách tổng quát, vì mấy anh đâu có anh nào làm một mình mà nên thân đâu! Mấy anh thích cái gì cũng “tập thể” cả, cho dễ đổ thừa khi thất bại, cho chẳng có thẳng nào chịu trách nhiệm cả. Khỏe! Thôi thì tập thể đi nghen!

Anh xuất khẩu lao động và nói rằng ” Đi tìm nguồn ngoại tệ giúp tăng trưởng kinh tế nước nhà.” ( Thiệt hôn cha nội?).

Bao nhiêu năm, bao nhiêu triệu lao động, bao nhiêu người VN được mấy anh đưa ra nước ngoài để làm “mọi”, làm ô-sin cho người, nhưng ai thực sự hưởng cái đồng tiền nước ngoài đó? Nguồn ngoại tệ nầy đã được xử dụng như thế nào, cho công trình nào hay chỉ chui vào túi riêng của “Văn Phòng Dịch Vụ” khốn nạn và đám cán bộ liên quan “Công Tác Người Nước Ngoài” gì đó thôi. Khốn nạn thiệt.

Hãy nhìn xem phản ứng đầy cảm xúc của vợ chồng Tổng Thống Nam Hàn Park Chung Hee khi sang Tây Đức vay vốn vào năm 1964: Họ đến đó để đích thân học hỏi sự phục hưng kinh tế của Đức. Ông bà đến thăm công nhân Đại Hàn tại mỏ than Hamburg, những người được gởi sang Đức để lao động kiếm tiền về giúp đất nước phát triển. Họ ôm nhau khóc, những giọt lệ trào dâng tạo nên một kỳ tích, làm cho Hàn Quốc từ một quốc gia nghèo khó thành một quốc gia đổi mới và tiên tiến.

Lúc xảy ra đảo chánh quân sự năm 1961, thu nhập đầu người-GNP- chỉ là $83 USD, đến năm 2014 là $30,000 USD, năm 2018 là $42,000 USD. Hiện nay, Đại Hàn là cường quốc đứng hàng thứ 7 thế giới về kinh tế. Tưởng cũng nên nhắc lại là thập niên 60, 70, Nam Hàn còn xuất khẩu lao động sang Việt Nam Cộng Hoà.

Mấy anh lấy cái gì bào chữa hả? Hay tiếp tục rút rỉa xương máu đồng bào tui? Khốn nạn.

Mấy anh cũng lý thuyết, cũng nắm đấm thép, cũng Vinashine, Vinalines… cũng đủ thứ hết để rồi tiêu tan tành hàng trăm ngàn tỷ tiền Hồ mà chẳng có ai chịu trách nhiệm cả. Thay vì cải tiến Xưởng Đóng Tàu Ba Son- một Hải Xưởng được thành lập từ giữa thế kỷ thứ 19- trở thành một hàng đóng tàu có tầm vóc quốc tế, thì lại được anh Y Tá Nguyễn Tấn Dũng, vào năm 2015, biến nó thành đất xây dựng nhà cao tầng. Nói là giao đất cho các nhà thầu nhưng thật ra đã bán “rẻ” cho tên buôn lậu súng Phạm Nhật Vượng- Chủ Nhân Ông của Hãng Xe Hơi Đồng Nát Vinfast- xây biệt thự để biếu cho các tên chóp bu tại Hà Nội hầu dễ làm ăn ( chuyện nầy cứ hỏi chị Sáu, vợ anh Niểng thì rõ hơn, khỏi cần làm phiền Thanh Tra Trung Ương Đảng.)

Hãy nhìn lại Nam Hàn đi! Mãi đến năm 1972, cái làng Chài ở Ulsan mới có tiền để thành lập Công Ty Công Nghiệp Nặng đóng tàu Huyndai. Ngân khoản nầy có được là do một phần đóng góp của việc Chính Phủ Đại Hàn gởi Sư Đoàn Bạch Mã sang VN đánh nhau với Cộng Sản tại Nam Việt Nam. Chỉ trong một thời gian ngắn, Đại Hàn đã trở nên một trong những cường quốc đóng tàu nhiều và lớn nhất nhì trên thế giới.
Xưởng Ba Son của dân tui ở đâu và tới đâu rồi, hỡi Trời?

Tui không nói thêm nói bớt gì về trong vấn đề nầy. Quý vị có thể tìm biết thêm trong sách Cảm Nhận Về Con Người Park Chung Hee do ông Kim Do Young, nguyên Bí Thư Văn Phòng Tổng Thống viết.
Tui nghĩ chắc một mình tui có quyển sách nầy. Chắc 1001 thôi!

Một khía cạnh khác liên quan đến nhà máy Luyện Thép Formosa, tui muốn hỏi: Với tư cách là Nguyên Thủ Quốc Gia, anh có biết cái nhà máy khốn kiếp nầy là thủ phạm gây ô nhiễm dọc bờ biển nước ta, từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên hay không, hả Lú?

Không ai tin là anh không biết đâu. Đừng trả lời. Không ai tin đâu, tui không nghe đâu.

Đang khi người dân tập họp phản đối cách làm việc vô trách nhiệm và vô nhân đạo của bọn chủ nhân khốn kiếp nầy thì anh lại viếng thăm nó và còn tặng bằng khen nữa. Cái liêm sỉ anh để đâu? Anh muối mặt nhận cái tượng Hồ đúc bằng vàng thật. Cái tượng thối tha đúc bằng xương máu của đồng bào đánh cá nghèo đúc kết lại cho anh. Anh tàn ác một cách vô tâm. Khi có người phát hiện cái đường ống xả thải từ nhà máy ra biển thì anh cho thuộc hạ của anh thủ tiêu để bịt miệng.

Anh vô nhân đạo “đến thế là cùng”.

Anh hãy xem cách phản ứng của Tổng Thống Park Chung Hee khi phát hiện sự thiếu vắng cái đường ống thoát nước của nhà máy luyện thép Pohang như thế nào đây nè!
Ông Park bảo ông Bí Thư đảm trách tiền vốn nước ngoài cho việc xây dựng nhà máy nói trên, rằng: Khi mở rộng nhà máy thì sử lý đường ống thoát nước như thế nào?
Sự chu đáo của vị Tổng Thống làm cho người Bí Thư nầy mỗi khi nhớ lại còn lạnh xương sống. Ông ấy nói.

Mặc dù tên anh là Trọng mà dường như việc nầy đối với anh chẳng có gì là quan trọng cả, phải hôn anh Lú?
Tui mệt mỏi với mấy anh lắm rồi. Mấy anh làm toàn những việc không giống ai cả, mặc dù trên phương diện hình thức thì có vẻ giống.

PHỐ NÚI

trích Bản Tin Cộng Đồng Vol. 264

 

Leave your response!

Add your comment below, or trackback from your own site. You can also subscribe to these comments via RSS.

Be nice. Keep it clean. Stay on topic. No spam.

You can use these tags:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>

This is a Gravatar-enabled weblog. To get your own globally-recognized-avatar, please register at Gravatar.