Home » Featured, Tạp Ghi

Hoàng Ngọc Nguyên – Blowing In The Wind

29 October 2017 56 views No Comment
  • Hoàng Ngọc Nguyên

Tôi vẫn tự hỏi: Nếu mình không biết có một trung tâm cao niên nằm trên đường 2200 West  cho cư dân của West Jordan các dịch vụ cần thiết cho người già thì sao? Tôi chắc rằng sẽ không có những chuyện tôi đang gởi gắm cho các bạn.

Từ khi hai chúng tôi – tôi và nhà tôi – lần đầu tiên đặt chân đến Trung tâm Cao niên West Jordan khoảng bốn năm trước đây, cuộc sống của chúng tôi đã thay đổi cũng nhiều. Đây chẳng phải là lời nói phô trương cho vui để thỏa lòng những người bạn yêu quý ở lớp Tai Chi, được hướng dẫn mỗi sáng thứ hai, thứ tư, thứ sáu bởi Don và Nancy – đôi uyên ương đáng yêu nhất tại trung tâm này, nơi có nhiều “người độc thân” hơn “cặp đôi” – mặc dù đây là điều tôi luôn luôn muốn làm. Đó đơn giản chỉ là một sự thật tôi phải chia sẻ để cho thanh thản lương tâm: Tôi cảm thấy một cuộc sống hạnh phúc và tự giác hơn.

Nhằm theo đuổi một cách sống lành mạnh hơn là mục tiêu hiển nhiên, điều này ngay cả con cái trong nhà cũng có thể nhận biết ngay khi để ý cách chúng tôi ăn uống hiện nay và quan tâm đến chuyện vận động hàng ngày như tham dự các lớp học Tai Chi tại Trung tâm Cao niên và đi bộ quanh xóm trước ăn sáng hoặc sau ăn tối. Các bữa ăn trưa giá cả phải chăng tại trung tâm này chắc chắn đã tăng sức cho chúng tôi trong cuộc chiến chống lại cholesterol và bệnh tiểu đường, và các buổi học của Tai Chi không chỉ giúp giảm huyết áp và sự mệt mỏi vô cớ mà còn thêm năng lượng để “chạy máy lại” hàng ngày.

Cáng già hơn, chúng ta càng ý thức hơn về sự cần thiết phải có bạn bè. Hạnh phúc là điều tôi mong đợi. Cô đơn làm cho tôi khóc. Bài hát mà chúng ta lần đầu nghe Paul Anka cũng quá lâu lắm rồi bây giờ còn có ý nghĩa hơn đối với người già như chúng ta. Bằng cách xã hội hoá, ta có thể giảm nguy cơ của chứng mất trí và thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn. Có nhiều hoạt động tại trung tâm để chúng ta tham gia và có cảm giác thân thuộc. Nhưng nếu không có những người tốt và tử tế lui tới trung tâm này, bất kỳ nỗ lực xã hội hóa nào sẽ là vô ích.

Ở đây chúng ta có những người đến từ khắp nơi trên thế giới. Một trung tâm của di dân không có những bức tường. Chúng tôi yêu mến tất cả mọi người ở đây. Họ đơn giản là những người tuyệt vời. Họ quan tâm đến người khác. Họ sẵn sàng chia sẻ và lắng nghe. Họ không hỏi bạn là ai, làm gì, họ quan tâm bạn có mạnh khỏe chăng. Chúng ta đều biết rằng hầu hết chúng ta, nếu không phải tất cả chúng ta, có một số vấn đề – cách này hay cách khác. Họ rất khác với hầu hết các chính trị gia của chúng ta ngày nay. Họ mang lại cho chúng ta niềm tin vào nhân loại.

Lớp Tai Chi này có thể chứa 20 người, và từ “thống kê” của tôi, thông thường một trong năm người là “người mới” – tham gia lớp này chưa đến sáu tháng. Những người mới đến luôn luôn được hoan nghênh, nhưng chúng tôi không khỏi tự hỏi một mình “Thế những người già kia đâu rồi – những người không còn đây với chúng tôi”.

Những người ở đây ai cũng tốt, nhưng một số có thể nổi bật hơn những người khác. Khi tôi nhìn thấy Vicky Bungard dìu Brian Brown đi đến xe của ông sau một phiên Tai Chi, tôi luôn cảm thấy như thể “khói thuốc trong mắt tôi”. Brown từng là một chiến binh trong chiến tranh Việt Nam. Là lính Hải quân, đơn vị ông từng đóng dọc theo bờ biển miền Trung trong hai năm 1968 và 1969 – những năm chiến tranh trở nên hiểm nghèo sau khi cộng sản mở cuộc tấn công Tết Mậu Thân 1968. Ông đã bị đột quị rất nghiêm trọng, trong cách ông đi và nói chuyện quá khó khăn. Nhưng rõ rệt ông dũng cảm, như mọi khi, cố hết sức không bỏ lỡ bất cứ buổi tập Tai Chi nào.

Donald Fish, nay theo tôi đoán đã sát tuổi 80, cũng là một anh hùng trong Chiến tranh Việt Nam. Ông phục vụ Hải quân và đóng tại Bình Thủy, một cảng sông ở đồng bằng sông Cửu Long, tỉnh Cần Thơ. Chiến tranh Việt Nam là một quá khứ xa vời đối với ông, nhưng tôi nhắc ông nhớ rằng nhờ sự hiện diện của quân đội Mỹ ở Vùng bốn chiến thuât, phía nam của Nam Việt Nam chẳng những đã an bình nhất mà còn sản xuất nông nghiệp tăng mạnh nhất.

Thượng sĩ Bradley Keele.


Thượng sĩ Bradley Keele.


Ông Bradley Keele và nhà báo Hoàng Ngọc Nguyên.

Tại trung tâm này, tôi cũng tìm ra được một “người bạn đã mất từ ​​lâu”. Khoảng 50 năm trước đây, Bradley Keele là một quân nhân Mỹ đóng trong khu vực địa đạo Củ Chi thường xuyên bị đe dọa, gần Sài Gòn, thủ đô của Nam Việt Nam trước đây. Lúc đó tôi còn là sinh viên, và được động viên ba năm sau đó. Vì vậy, tôi đã không có cơ hội kết bạn với ông.

Keele vẫn còn nhớ rất nhiều về chiến tranh, có lẽ là do mấy bài luận văn ông đã viết trong những ngày tại trường cao đẳng Cộng đồng Salt Lake 17 năm sau khi “Từ giã vũ khí”. Bốn mươi sáu năm trước, tất cả chúng ta đều tìm đọc Pentagon Papers trên trang nhất của The New York Times. Bây giờ tôi thấy “Bradley Papers” đáng giá hơn. Tôi đang hiểu được một điều gì đó, hay hơn cả thế, mà tôi đã không hiểu cách đây mấy thập kỷ. Ông đã viết về “căn cứ hỗ trợ hỏa lực” của mình, nơi đặt đơn vị của ông, “một vị trí phòng thủ bao gồm pháo binh (hỏa lực hỗ trợ) và tiểu đoàn bộ binh bảo vệ và phòng thủ diện địa”. Ông viết: “FSB Keen III là một căn cứ đáng gờm đã hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ khu vực xung quanh để nông dân địa phương có thể canh tác, làm ăn trở lại”.

Ông đã nói nhiều về nỗi thất vọng của ông trong cuộc xung đột ở Việt Nam, “Khi trở về từ công tác tại Việt Nam, nhiều GI chịu khủng hoảng về tâm lý. Một trong những nguyên nhân chính là cảm giác thất vọng. Sự thất vọng do không được nghênh đón bởi các đồng nghiệp; Cũng  thất vọng vì không thể giải thích được tại sao đã ở Việt Nam. Cũng có thất vọng về những gì đã xảy ra trong những ngày ở đó “. Bài viết chưa đến 800 chữ đã giải thích một cách toàn diện các vấn đề của quân đội Mỹ chiến đấu ở Việt Nam. Ông nói đơn giản: “Cuộc xung đột ở Việt Nam thường gây bực bội cho người lính Mỹ vì những hạn chế đặt ra cho họ và cũng vì khó khăn trong việc xác định kẻ thù”. Ông cũng nhìn đến nỗi thất vọng của những người trở về, bây giờ được gọi là “cựu chiến binh” nhưng thường bị lãng quên hoặc đặt bên lề trong cuộc sống xã hội.

Tôi vẫn còn nợ ông và những người như Brown và Don vì sự phục vụ cao cả của họ  bên cạnh người miền Nam chống lại sự xâm lược của cộng sản. Chúng ta thường bị trầm cảm do thua cuộc, nhưng cứ quên rằng cuộc xung đột này đã ngăn chận sự bành trướng của cộng sản ở Đông Nam Á (các nước khác như Thái Lan, Malaysia, Philippines, Indonesia) và dẫn đến sự sụp đổ của thế giới cộng sản quốc tế.

Nếu tôi không biết đến Trung tâm Cao niên West Jordan thì sao? Làm thế nào tôi có thể hồi phục mình với những suy nghĩ này! Hay không chừng tôi cũng tin rằng mọi thứ đều “thổi bay trong gió” như bài hát từng được yêu thích hơn nửa thập kỷ trước.

Ta phải ngước nhìn bao lần
Để thấy bầu trời
Phải có bao nhiêu tai
Để nghe tiếng than khóc
Bao nhiêu người phải chết
Để biết được bao người đã nằm xuống
Câu trả lời, bạn ơi, đã bay trong gió
Đã bay trong gió.

Hoàng Ngọc Nguyên – Blowing In The Wind

What if I had not known about the existence of a senior center located on 2200 West, providing West Jordan’s aging residents with such vital services? I’m sure I would not have had what I am going to tell you now.
Since we – I and my wife – first set foot on the West Jordan Senior Center about four years ago, our lives have not been the same in a dramatic way. This is not a boastful statement to entertain my beloved fellows at the Tai Chi class, coached every Monday, Wednesday and Friday by the Fishes (Don and Nancy) – the loveliest couple at this center where there are more “singles” than “doubles”-, although this is what I have always wanted to do. It is simply a truth I must share to secure a guiltless conscience: I feel like living a happier and more self-conscious life.
To commit ourselves to a healthier lifestyle is the obvious thing in us, recognizable even to our children when they notice the way we eat now and care about daily exercises like attending Tai Chi classes at the Senior Center and/or taking a walk around our neighborhood either before breakfast or after dinner. The affordable lunches at the center certainly have given us strength for the fight against high cholesterol and diabetes, and Taichi sessions not only help curtail high blood pressure and undefined fatigue but also give an energy boost to “reactivate” us every day.
Getting older, we are also more conscious of the need to have friends. Happiness is what I long for, Loneliness is why I cry. The song we first heard a long time ago by Paul Anka now makes more sense to elders like us. By socialization, you can contain the threat of dementia and find life more worth living. There are various activities at the center for you to be involved and have a sense of belonging. But without nice and kind people who are frequenting this center, any effort of socialization would be in vain.
Here we have people coming from all over the world. A center of immigrants without walls. We love all people here. They are simply great. They care for the others. They are ready to share and to listen. They don’t care who and what you were, they care about how you are. We all know that most of us, if not all of us, have some problems – one way or another. They are very different from most of our politicians today. They bring us the faith in humanity.
Our Taichi class can accommodate 20 people, and from my own “statistics”, more often one in five attendees are “newcomers”, i.e. those who have joined us for less than 6 months. Newcomers are always welcomed, but we couldn’t help wondering quietly: “Where have all these old folks gone?” – those who are no longer with us.
We here are all great, but some can be greater than the others. When I see Vicky Bungard walk Barry Brown to his car after a Tai Chi session, I always feel as though “smoke gets in my eyes”. Barry is a veteran of the Vietnam War. As a Navy soldier, he used to be stationed along the central coast of South Vietnam in the two years of 1968 and 1969 – the years when the war turned deadliest after the communists launched the 1968 Tet offensive. He must have had a very severe stroke, from the way he walks and talks with so much difficulty. But no doubt he’s brave, as always, trying his best not to miss any Tai Chi sessions.
Donald Fish, who is very close to 80, I guess, is also a Vietnam war hero. He served the Navy and was stationed in Binh Thuy, a river port in the Mekong Delta province of Can Tho in 1969. The Vietnam War is a distant past to him, but I would like to remind him that owing to the presence of American troops in the Military Zone IV, this southern part of South Vietnam was not only the most peaceful but also most agriculturally productive.
At this center, I also find a “long lost friend”. Roughly 50 years ago, Bradley Keele was an American soldier stationed in the constantly threatened Cu Chi Tunnel near Saigon, South Vietnam’s then capital. I was a student then, and was drafted three years later. So I missed a chance to make friend with him.
Keele still bears much memory of the war, probably owing to the papers he wrote in his days at the Salt Lake Community college 17 years after bidding “farewell to arms”. Forty six years ago, we all rushed to read the Pentagon Papers on the front page of The New York Times. Now I find “Bradley Papers” more worthwhile. I am learning something, or more than something, I failed to decades ago. He wrote about his “fire support base” where his unit was stationed, “a defensive position consisting of an artillery battery (the fire support) and a battalion of infantry troops which provided the protection and ground defense for the position”. He wrote “FSB Keen III was a formidable base which accomplished its task of securing the surrounding area so that local farmers could once again work the land”.
He delved deeply into his frustrations of the Vietnam conflict, “Upon returning from their tour of duty in Viet Nam many GIs experienced psychological problems. One of the causes of these problems was a feeling of frustration. Frustration caused by not being welcomed home by their peers; There was frustration at not being able to explain why he had been in Viet Nam. There was also frustration at what happened while he was there”. This less than 800 word writing explained comprehensively the problems of American troops fighting in Vietnam. He put it simply: “The Vietnam conflict was often frustrating to the American GI’s because of the restrictions placed on them and also because of the difficulty in identifying the enemy”. He also looked into the frustrations of those who returned from the war, now being called “war veterans” but often forgotten or sidelined in social life.
I still owe him and people like Brown and Don for having nobly served side by side with the South Vietnamese against communist aggression. We are often depressed by our loss of the war but forget that this conflict arrested the expansion of the communists in Southeast Asia (other countries like Thailand, Malaysia, The Philippines, Indonesia) and led to the downfall of the international communist world.
What if I had not known of the West Jordan Senior Center? How could I have rejuvenated myself with these thoughts! Or would have believed that everything is “blowing in the wind” like the favorite song of more than half a decade ago.
Yes, ‘n’ how many times must a man look up
Before he can see the sky
Yes, ‘n’ how many ears must one man have
Before he can hear people cry
Yes, ‘n’ how many deaths will it take till he knows
That too many people have died
The answer, my friend, is blowin’ in the wind
The answer is blowin’ in the wind

Leave your response!

Add your comment below, or trackback from your own site. You can also subscribe to these comments via RSS.

Be nice. Keep it clean. Stay on topic. No spam.

You can use these tags:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

This is a Gravatar-enabled weblog. To get your own globally-recognized-avatar, please register at Gravatar.

Bộ gõ AVIM-Reloaded